Ho Chi Minh as Commander Hu Guang in China

Trời đất ơi, cả dân tộc VN bị lừa suốt mấy chục năm qua: Hồ Chí Minh chính là người Tầu, Thiếu tá Hồ Quang! (báo đảng nói nhé) NHƯNG chỉ đăng bằng tiếng Anh chứ không đăng bằng tiếng Việt? Tại sao vậy? Vì với thế giới thì đảng CSVN không dám nói láo nhưng không đăng bằng tiếng Việt vì vẫn cần lừa gạt và nhồi sọ người dân VN về “lãnh tụ kính yêu”!

 (Thông tin từ FB Ngoc Nhi Nguyen)

 – Toàn bài trên Dân Trí (bản tiếng Anh) đây http://www.dtinews.vn/en/news/024/6308/ho-chi-minh-as-commander-hu-guang-in-china.html

– Trong trường hợp nếu Dân Trí xóa bài thì vẫn có thể xem được tại đây http://www.vietmaz.com/2010/12/ho-chi-minh-as-commander-hu-guang-in-china/

– Bản dịch của Google đây https://translate.googleusercontent.com/translate_c?depth=1&hl=vi&ie=UTF8&nv=1&prev=_t&rurl=translate.google.com.vn&sl=en&tl=vi&u=http://www.dtinews.vn/en/news/024/6308/ho-chi-minh-as-commander-hu-guang-in-china.html&usg=ALkJrhja3YRxOtR6eTtya2DjtXm8-UH6ww

Ho Chi Minh as Commander Hu Guang in China

| dtinews.vn | December 04, 2010 10:46 AM

At the instruction of General Zhu De*, General Ye Jianying **opened a large map of China. They discussed its geography with Nguyen Ai Quoc.

General Zhu De calling on the 30,000 soldiers of the 8th Route Army to fight against the Japanese. August 15, 1937.

This was mid October, 1938. Zhu De told Quoc that the northwestern provinces around the imperial city of Beijing had been lost to the Japanese and the new administration had already been set up. He continued, “They have just seized Shanghai and are now advancing towards the Yangtze River, soon to control Hankou.” He shared with Quoc the mission of the People’s Liberation Army (PLA). He invited Quoc to take part in the assessments of the enemy’s strength and weakness, and to help develop some urgent strategic plans.


Being severely restricted in his movements elsewhere, Quoc would remain in China for three years. He would play a substantial strategic role in the Chinese liberation army — in return for their protection. To outsiders, it would appear that Nguyen Ai Quoc’s presence in China was merely to receive guidance from the Chinese. Quoc was too humble to give himself credit.

Zhu De talked about Yan’an and its rich revolutionary tradition. This was where the dissident generals had launched an armed uprising to overthrow the Ming Dynasty (1368-1644). This was where the Red Army – after completing the 12,500 km Long March in October 1935 – established a revolutionary base against the Japanese aggression. The Red Army, with Zhu De as Commander-in-Chief, was re-organized and renamed the 8th Route Army. It then joined other Communist armies and the combined armed forces became the People’s Liberation Army.

Zhu De asked Quoc to identify the strengths of the 8th Route Army and to suggest strategies for building a stronger armed force. Without hesitation, Quoc said he was highly impressed by the commitment of soldiers through all the ranks and the officers’ interest in the welfare of their men. He praised Zhu De for his leadership and the trust he had instilled in the commanders and junior officers.

On military organization, Quoc pointed out the major advantages for the PLA, which included their knowledge of the local routes and terrain, mountains and forests, and their ability to orchestrate a guerilla war. Unlike Japanese troops, the guerilla forces could become highly mobile and self-sufficient. The Japan-China conflict, which began in 1931, was becoming a full-scale war. Quoc recommended a large-scale mobilization of the Chinese peasant forces. Referring to a training text he had written for the Stalin School in Moscow in 1928*** Quoc defined the role of the peasantry, the formation of peasant guerilla units and guerilla warfare, and the principles of guerilla organization and operation.

 The principles of guerilla warfare had been rejected earlier by the Chinese Communist Party (CCP), who labeled it “guerilla-ism” ****. This infuriated their Soviet supporters, who began to distrust Mao Zedong. But Zhu De was now totally convinced and inspired by Quoc. He had formed a new vision for the PLA and was most anxious to present the recommendation to his superiors for consideration. Without any reservation, he appointed Quoc to be a commander in the 8th Route Army with the rank of Major.

Members of the 8th Route Army. The number went up to 200,000 by December 1938 and to 400,000 in 1940.

At Tao Yuan villa, Quoc was having dinner with Zhu De and Ye Jianying. They talked about the upcoming trip to Guilin. Later in the evening, the conversation led to a discussion on strategies — to foil the Japanese advance, to destroy their political alliances, and to recapture the besieged cities. For China, a large country with huge differences in geographical, economic and political conditions among the various regions, they realized that the whole process would require careful timing and much patience. Quoc predicted that it would take from five to seven years to end the Japanese occupation.

 Privately, Quoc expected the general warfare to spread further into Southeast Asia, and he secretly hoped that the continued armed struggle between China and Japan would somehow help bring an end to the French regime in Indochina. He was anxious to locate his compatriots from the Indochinese Communist Party (ICP), who were secretly operating in southern China.

In late October, Quoc left Yan’an with General Ye Jianying on a journey to Guilin. The traveling caravan consisted of five automobiles of the PLA. Guilin is a rustic city in the heart of Guangzi province, well known for its crystal-clear rivers, beautiful lakes, and sculptured limestone mountains.

Traveling day and night through the mountain routes, Quoc paid special attention to the health and safety of his group. Once they were harassed by members of the Nationalists who were anti-Communist. Quoc and a senior staff used their diplomatic skill to negotiate for the crossing. One day, after noticing the physical exhaustion of some members, he offered them an evening of outdoor entertainment and barbecue. Everyone was delighted with a good break and an excuse for singing and dancing. Quoc composed a Chinese song to inspire them, “The Japanese fascists of the Orient. They are ferocious and brutal. They are plundering this land. The Japanese are causing untold suffering. Rise up! Rise up quickly! The people of China….” For the remainder of the road journey to Guilin, they would sing loudly. This song would soon be circulated in the peasant population.

In Guilin, Quoc took up residence at the 8th Route Army local headquarters in Lu Ma village. All senior officials were assigned additional responsibilities. Quoc was appointed to be a public health inspector and also chief editor for Shengbuo Xiaobao (Life Journal) – the mouthpiece of the 8th Route Army. After arriving in Guilin, Quoc became leader of the “cultural club” and he would organize musical and theatre evenings for his unit.

It was soon known that commander Hu Guang “held very high standards of personal hygiene and military discipline. If sanitation conditions were not good, he could be quite blunt in his criticism.” Every one was told that mutual and self-criticism was encouraged within the 8th Route Army. Once, a staff member of the public health team criticized Hu Guang on some minor issue in the office. He thought this was to be expected. However, the next day an official from the CCP arrived. He asked the man if he had criticized Major Hu Guang. The official warned him not to do it again.

Running the Shengbuo Xiaobao journal, Quoc designed its cover page and also contributed his own writings on political and military events, the Japanese atrocities, and the heroism of the Chinese combatants. He composed a few poems in Chinese classical style and these became popular among the Chinese peasantry during the war.

Continuing his long-established practice as an international political writer, Quoc was writing articles in several languages. To write in French, he needed a typewriter with a French keyboard. Quoc had a Chinese friend in Guilin who often went to Viet Nam for business. The friend found a Hermès ‘Bébé’ typewriter in Hai Phong and bought it for him. So pleased was he with this new treasure that he invited the friend out to celebrate at a French restaurant. They drank two bottles of wine that evening. One can imagine Quoc’s mind, in moments of silence, returning to the memorable years working in the kitchen of Escoffier at the Carlton Hotel.

Nguyen Ai Quoc with Zhu De during a diplomatic visit to Yan’an eleven years later. (Photo taken on 30 January, 1950)

Nguyen Ai Quoc used the pen name P.C. Line for his articles published in Notre Voix, a French language newspaper in Ha Noi founded by Vo Nguyen Giap. Quoc’s writings at this time often addressed the conditions in wartime China. Notre Voix was one of several newspapers circulating in both languages among young Vietnamese revolutionaries of the time. To seek the support of the general public, copies of these newspapers were distributed in all major cities and towns. This strategy was a success as it inspired thousands of people from various segments of the society, especially the peasantry, to join the Vietnamese resistance forces.

In January 1939, the CCP officially adopted the recommendation from General Zhu De to mobilize the peasants for warfare. General Ye Jianying received an instruction from the CCP to set up a training program in Hengyang (Hunan province), northeast of Guilin. This was to train senior members of the Communists and Nationalists in preparation for a guerilla war against the Japanese. The alliance between Mao’s Communist forces and Chiang Kai Shek’s Nationalists was not easy, but at this stage they worked together against their common enemy. Chiang would lead China through the Second Sino-Japanese war (July 1937-September 1945)

Jianying felt that Quoc was the perfect person to design the program, and to teach some classes. The first three-month course was to begin in mid February. In his first teaching assignment, Quoc highlighted the role of the peasantry as the power base. On military issues, after pointing out the tactical differences between guerilla forces and the regular army, his lectures were devoted to the development, training, and survival of guerilla units. Given the huge increase in internal activities and outside contacts, Jianying put Quoc in charge also of the communication unit and the radio station.

In early February, Jianying sent Quoc to Chongqing (Sichuan province) for a meeting with Zhou Enlai, head of the CCP liaison office helping Chiang Kai-shek’s wartime government. Quoc and Zhou had known each while living in Paris. Zhou founded the CCP branch in France in 1920, the same year Quoc helped found the French Communist Party. Zhu De visited Germany and France in 1920, joined the CCP, and stayed until 1922. Quoc and Zhou met again in Canton and Zhou was a guest lecturer at the Revolutionary Youth League founded there by Quoc.


* In 1949, when Mao Zedong established the People’s Republic of China, Zhu De was promoted to Commander-in-Chief of the PLA. Zhu De became a legendary general for making “elevating guerilla warfare” a major strategic concept. He owed much of the credit to Commander Hu Guang – Nguyen Ai Quoc.

** General Ye Jianying held various positions after the war with Japan, including Minister of National Defense. He spoiled an assassination attempt on Deng Xiaoping’s life during the Cultural Revolution (1966-1976). Jianying purged the Gang of Four and played the key role in putting Deng Xiaoping in power.

*** Nguyen Ai Quoc’s book “The Party’s Military Works Among the Peasants” was republished in 1970 by the German author A. Neuberg in his selection of most important military policy documents.


 **** Mao Zedong wrote:

 “By May 1928, basic principles of guerilla warfare, simple in nature and suited to the conditions of the time, had already been evolved…But beginning from January 1932…the old principles were no longer to be considered as regular, but were to be rejected as \’g>>Part 1: Paris, my two worlds

 >>Part 2: A journey in search of freedom

 >>Part 3: Nguyen the Patriot

 >>Part 4: Indochina and little emperors

 >>Part 5: The rise of patriotism

 >>Part 6: Finding a compass

>>Part 7: Young Ho Chi Minh with Grand Chef Escoffier

>>Part 8: Young Ho Chi Minh in America

>>Part 9: Ho Chi Minh versus Albert Sarraut

>>Part 10: The path of destiny

 >>Part 11: Moscow’s resolution on Indochina

 >>Part 12: Lenin and Peoples of the East

 >>Part 13: From Moscow to Canton

 >>Part 14: A cross-cultural political training school

 >>Part 15: Hong Kong, City without Gates

 >>Part 16: “I’ll defend you because of honor, not for money”

 >>Part 17: The Annamite prisoner is free

 >>Part 18: Moscow and the razor’s edge

 >>Part 19: Ho Chi Minh as Commander Hu Guang in Chinauerilla-ism\’. ” (Selected Works of Mao Tse-tung, 1926-1936’)

Hồ Chí Minh làm Tư Lệnh Hồ Quang ở Trung Quốc

  • | Dtinews.vn | ngày 04 Tháng 12 năm 2010 10:46

( Bản dịch của Google)

Theo hướng dẫn của Tổng Zhu De *, Tổng Ye Jianying ** mở một bản đồ lớn của Trung Quốc. Họ thảo luận về vị trí địa lý của nó với Nguyễn Ái Quốc.

Tổng Zhu De kêu gọi 30.000 lính của con đường quân đội 8 để chiến đấu chống lại Nhật Bản. 15 tháng tám năm 1937.

Đây là giữa tháng mười, năm 1938, Zhu De Quốc nói rằng các tỉnh Tây Bắc quanh thành phố hoàng gia của Bắc Kinh đã bị mất đến Nhật Bản và chính quyền mới đã được thiết lập. Ông tiếp tục: “Họ vừa mới bị bắt giữ Thượng Hải và đang tiến về phía sông Dương Tử, sớm để kiểm soát Hán Khẩu.” Ông chia sẻ với Quốc nhiệm vụ của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA). Ông mời Quốc tham gia trong các đánh giá về sức mạnh và điểm yếu của đối phương, và giúp phát triển một số kế hoạch chiến lược khẩn cấp.

Bị hạn chế nghiêm trọng trong các phong trào của mình ở nơi khác, Quốc sẽ ở lại Trung Quốc trong ba năm. Anh sẽ đóng một vai trò chiến lược quan trọng trong quân đội giải phóng Trung Quốc – để đổi lấy sự bảo vệ của họ. Để bên ngoài, có thể thấy rằng sự hiện diện của Nguyễn Ái Quốc ở Trung Quốc chỉ là để nhận được hướng dẫn từ Trung Quốc. Quốc là quá khiêm tốn để cung cấp cho mình tín dụng.

Zhu De nói về Diên An và truyền thống cách mạng phong phú của nó. Đây là nơi các tướng bất đồng chính kiến ​​đã phát động một cuộc nổi dậy vũ trang để lật đổ triều đại nhà Minh (1368-1644). Đây là nơi mà Hồng quân – sau khi hoàn thành 12.500 km Long March trong tháng 10 năm 1935 – thành lập một căn cứ cách mạng chống lại sự xâm lược của Nhật Bản. Hồng quân Liên Xô, với Zhu De như Commander-in-Chief, đã được tổ chức lại và đổi tên thành Đường Quân đội lần thứ 8. Sau đó gia nhập quân đội Cộng sản khác, lực lượng vũ trang kết hợp trở thành Quân đội Giải phóng Nhân dân.

Zhu De hỏi Quốc để xác định các điểm mạnh của con đường quân đội 8 và đề xuất chiến lược cho việc xây dựng một lực lượng vũ trang mạnh. Không chút do dự, Quốc cho biết ông rất ấn tượng bởi sự cam kết của người lính qua tất cả các cấp bậc và sự quan tâm của cán bộ trong hạnh phúc của người đàn ông của họ. Ông ca ngợi Zhu De cho lãnh đạo của mình và tin tưởng ông đã thấm nhuần trong các chỉ huy và cán bộ cơ sở.

Về tổ chức quân sự, Quốc chỉ ra những lợi thế lớn đối với quân đội Trung Quốc, trong đó bao gồm kiến ​​thức về các tuyến đường địa phương và địa hình, núi rừng, và khả năng của họ để dàn xếp một cuộc chiến tranh du kích. Không giống như quân đội Nhật Bản, các lực lượng du kích có thể trở nên rất năng động và tự cung tự cấp. Cuộc xung đột Nhật Bản-Trung Quốc, bắt đầu từ năm 1931, đã trở thành một cuộc chiến tranh toàn diện. Quốc đề nghị một vận động quy mô lớn của các lực lượng nông dân Trung Quốc. Đề cập đến một văn bản đào tạo ông đã viết cho các trường Stalin ở Moscow vào năm 1928 *** Quốc xác định vai trò của giai cấp nông dân, sự hình thành của các đơn vị nông dân du kích và chiến tranh du kích, và các nguyên tắc tổ chức và hoạt động du kích.
Các nguyên tắc của chiến tranh du kích đã bị từ chối trước đó của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), người đã gọi nó là “du kích-ism” ****. Điều này tức giận của Liên Xô ủng hộ của họ, người đã bắt đầu mất lòng tin của Mao Trạch Đông. Nhưng Zhu De bây giờ đã hoàn toàn bị thuyết phục và lấy cảm hứng từ Quốc. Ông đã thành lập một tầm nhìn mới cho quân đội Trung Quốc và lo lắng nhất để trình bày các khuyến nghị để cấp trên xem xét. Nếu không có bất kỳ phòng, ông đã bổ nhiệm Quốc là một chỉ huy trong quân đội Route 8 với cấp bậc Thiếu.

Thành viên của con đường quân đội lần thứ 8. Số lượng đã lên đến 200.000 của tháng 12 năm 1938 và 400.000 vào năm 1940.

Tại Tao Yuan biệt thự, Quốc đã ăn tối với Zhu De và Diệp Kiếm Anh. Họ nói chuyện về chuyến đi sắp tới đến Quế Lâm. Sau đó vào buổi tối, cuộc trò chuyện dẫn đến một cuộc thảo luận về chiến lược – để chống sự tiến bộ của Nhật Bản, để tiêu diệt các liên minh chính trị của họ, và để lấy lại các thành phố bị bao vây. Đối với Trung Quốc, một đất nước rộng lớn với sự khác biệt rất lớn trong điều kiện địa lý, kinh tế và chính trị giữa các khu vực khác nhau, họ nhận ra rằng toàn bộ quá trình sẽ yêu cầu thời gian cẩn thận và kiên nhẫn. Quốc dự đoán rằng nó sẽ mất từ ​​năm đến bảy năm để chấm dứt sự chiếm đóng của Nhật Bản.
Tư nhân, Quốc dự kiến ​​cuộc chiến tranh nói chung để lây lan sâu hơn vào Đông Nam Á, và bí mật hy vọng rằng cuộc đấu tranh vũ trang tiếp tục giữa Trung Quốc và Nhật Bản bằng cách nào đó có thể giúp chấm dứt chế độ Pháp ở Đông Dương. Ông lo lắng để xác định vị trí đồng bào của mình từ Đảng Cộng sản Đông Dương (ICP), người đã bí mật hoạt động tại miền Nam Trung Quốc.

Vào cuối tháng Mười, Quốc rời Diên An với Tổng Ye Jianying vào một cuộc hành trình đến Quế Lâm. Đoàn lữ hành đi du lịch bao gồm năm xe ô tô của quân đội Trung Quốc. Quế Lâm là một thành phố mộc mạc ở trung tâm của tỉnh Guangzi, nổi tiếng với dòng sông trong vắt, hồ đẹp, núi đá vôi và điêu khắc.

Du lịch ngày và đêm thông qua các tuyến đường núi, Quốc đặc biệt quan tâm đến sức khỏe và sự an toàn của nhóm mình. Một khi họ đã bị quấy rối bởi các thành viên của Quốc dân Đảng những người chống Cộng. Quốc và một nhân viên cấp cao kỹ năng sử dụng ngoại giao để thương lượng cho qua. Một ngày, sau khi nhận thấy những mệt mỏi thể chất của một số thành viên, ông cung cấp cho họ một buổi tối vui chơi giải trí ngoài trời và nướng. Mọi người đều rất vui mừng với sự bứt phá tốt và một cái cớ cho việc ca hát và nhảy múa. Quốc sáng tác một bài hát Trung Quốc để truyền cảm hứng cho họ, “phát xít Nhật của Phương Đông. Họ là hung dữ và tàn bạo. Họ cướp bóc đất này. Người Nhật đang gây ra đau khổ không kể xiết. Tăng lên! Tăng lên một cách nhanh chóng! Người dân Trung Quốc …. “Đối với phần còn lại của cuộc hành trình đường đến Quế Lâm, họ sẽ hát lớn tiếng. Bài hát này sẽ sớm được lưu hành ở nông dân.

Tại Quế Lâm, Quốc đã lên cư trú tại Route trụ sở quân đội địa phương thứ 8 trong làng Lu Ma. Tất cả cán bộ cao cấp đã được chỉ định trách nhiệm bổ sung. Quốc được bổ nhiệm làm một thanh tra y tế công cộng và cũng có thể biên tập cho Shengbuo Xiaobao (Life Journal) – cơ quan ngôn luận của con đường quân đội lần thứ 8. Sau khi đến Quế Lâm, Quốc đã trở thành nhà lãnh đạo của “câu lạc bộ văn hóa” và ông sẽ tổ chức buổi tối âm nhạc và sân khấu cho đơn vị của mình.

Nó đã sớm biết rằng chỉ huy Hồ Quảng “được tổ chức tiêu chuẩn rất cao về vệ sinh cá nhân và kỷ luật quân đội. Nếu điều kiện vệ sinh không tốt, anh có thể được khá thẳng thắn trong phê phán của ông. “Mọi người đã nói rằng lẫn nhau và tự phê bình được khuyến khích trong Route Quân đội lần thứ 8. Một lần, một nhân viên của đội y tế công cộng chỉ trích Hồ Quảng trên một số vấn đề nhỏ trong văn phòng. Ông nghĩ đây là điều bình thường. Tuy nhiên, ngày hôm sau, một quan chức từ ĐCSTQ đến. Ông hỏi những người đàn ông nếu ông đã chỉ trích chính Hồ Quảng. Các quan chức cảnh báo ông không làm điều đó một lần nữa.

Chạy trên tạp chí Shengbuo Xiaobao, Quốc thiết kế trang bìa của nó và cũng có thể đóng góp bài viết của ông về các sự kiện chính trị và quân sự, sự tàn bạo của Nhật Bản, và chủ nghĩa anh hùng của các chiến Trung Quốc. Ông sáng tác một vài bài thơ trong phong cách cổ điển Trung Quốc và đây đã trở thành phổ biến trong nông dân Trung Quốc trong chiến tranh.

Tiếp tục thực hành lâu đời của mình như là một nhà văn chính trị quốc tế, Quốc đã viết các bài báo trong một số ngôn ngữ. Để viết bằng tiếng Pháp, ông cần một máy đánh chữ với một bàn phím tiếng Pháp. Quốc đã có một người bạn Trung Quốc tại Quế Lâm, người thường đến Việt Nam để kinh doanh. Người bạn tìm thấy một máy đánh chữ Hermès “Bébé” ở Hải Phòng và mua nó cho anh ta. Vì vậy, ông đã hài lòng với kho tàng mới này mà ông mời người bạn ra để chào mừng tại một nhà hàng Pháp. Họ uống hai chai rượu tối hôm đó. Người ta có thể tưởng tượng tâm Quốc, trong khoảnh khắc của sự im lặng, trở lại những năm đáng nhớ làm việc trong nhà bếp của Escoffier tại Carlton Hotel.

Nguyễn Ái Quốc với Zhu De trong chuyến thăm ngoại giao tới Diên An mười một năm sau đó. (Ảnh chụp ngày 30 tháng 1 1950)

Nguyễn Ái Quốc đã sử dụng bút danh PC Line cho bài viết của ông được xuất bản tại Notre Voix, một tờ báo tiếng Pháp tại Hà Nội được thành lập bởi Võ Nguyên Giáp. Tác phẩm Quốc tại thời điểm này thường giải quyết các điều kiện trong thời kỳ chiến tranh Trung Quốc. Notre Voix là một trong một số tờ báo lưu hành trong cả hai ngôn ngữ trong cách mạng thanh niên Việt Nam thời gian. Để tìm kiếm sự ủng hộ của công chúng, các bản sao của những tờ báo này đã được phân phối tại các thành phố và thị trấn lớn. Chiến lược này là một thành công vì nó truyền cảm hứng cho hàng ngàn người từ các phân đoạn khác nhau của xã hội, đặc biệt là nông dân, tham gia lực lượng kháng chiến Việt Nam.

Vào tháng Giêng năm 1939, Trung Cộng chính thức thông qua đề nghị của Tổng Zhu De huy động nông dân cho chiến tranh. Tổng Diệp Kiếm Anh đã nhận được một lệnh từ ĐCSTQ để thiết lập một chương trình đào tạo ở Hành Dương (tỉnh Hồ Nam), phía đông bắc của Quế Lâm. Đây là để đào tạo các thành viên cao cấp của Cộng sản và Quốc dân Đảng để chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh du kích chống Nhật. Liên minh giữa các lực lượng cộng sản của Mao Trạch Đông và Quốc Dân Đảng Tưởng Giới Thạch là không dễ dàng, nhưng ở giai đoạn này, họ làm việc cùng nhau chống lại kẻ thù chung. Chiang sẽ khiến Trung Quốc thông qua các cuộc chiến tranh Trung-Nhật lần thứ hai (tháng 7 1937-Tháng 9 năm 1945)

Jianying cảm thấy rằng Quốc là người hoàn hảo để thiết kế chương trình, và để dạy một số lớp học. Các khóa học ba tháng đầu tiên là bắt đầu vào giữa tháng Hai. Trong nhiệm vụ giảng dạy đầu tiên của mình, Quốc nhấn mạnh vai trò của giai cấp nông dân như là cơ sở quyền lực. Về các vấn đề quân sự, sau khi chỉ ra sự khác biệt giữa các lực lượng chiến thuật du kích và bộ đội chủ lực, các bài giảng của ông đã được dành cho việc phát triển, đào tạo, và sự sống còn của các đơn vị du kích. Với sự gia tăng rất lớn trong hoạt động nội bộ và bên ngoài liên lạc, Jianying đặt Quốc phụ trách cũng của đơn vị truyền thông và các đài phát thanh.

Vào đầu tháng Hai, Jianying gửi Quốc đến Trùng Khánh (tỉnh Tứ Xuyên) cho một cuộc họp với Chu Ân Lai, người đứng đầu văn phòng liên lạc Trung Cộng giúp đỡ của chính phủ trong thời chiến Chiang Kai-shek của. Quốc và Chu đã biết nhau khi sống ở Paris. Zhou thành lập chi nhánh Trung Cộng ở Pháp vào năm 1920, cùng năm Quốc giúp tìm thấy Đảng Cộng sản Pháp. Zhu De viếng thăm Đức và Pháp vào năm 1920, gia nhập ĐCSTQ, và ở lại cho đến năm 1922 Quốc và Chu gặp lại nhau tại Quảng Châu và Zhou là một giảng viên thỉnh giảng tại Thanh niên Cách mạng Giải có thành lập bởi Quốc.

* Năm 1949, khi Mao Trạch Đông thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Zhu De ( Chu Đức ) được thăng Commander-in-Chief của PLA. Zhu De đã trở thành một vị tướng huyền thoại để thực hiện “nâng cao chiến tranh du kích”, một khái niệm chiến lược quan trọng. Ông còn nợ nhiều của tín dụng đối với Chỉ huy Hồ Quảng – Nguyễn Ái Quốc.

** Chung Ye Jianying giữ các vị trí khác nhau sau khi cuộc chiến tranh với Nhật Bản, trong đó có Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Ông tha hồ một nỗ lực ám sát cuộc sống của Đặng Tiểu Bình trong cuộc Cách mạng Văn hóa (1966-1976). Jianying thanh lọc Gang of Four và đóng vai trò quan trọng trong việc đưa Đặng Tiểu Bình nắm quyền.

*** Cuốn sách Nguyễn Ái Quốc của “Quân đội của Đảng Làm việc Trong số các nông dân” đã được tái bản năm 1970 của tác giả người Đức A. Neuberg trong lựa chọn của mình các văn bản chính sách quân sự quan trọng nhất.

**** Mao Trạch Đông đã viết:
“Vào tháng năm 1928, nguyên tắc cơ bản của chiến tranh du kích, đơn giản trong tự nhiên và phù hợp với điều kiện thời gian, đã được phát triển … Tuy nhiên, bắt đầu từ tháng 1 năm 1932 … các nguyên tắc cũ đã không còn được coi là thường xuyên, nhưng đã bị từ chối như \ ‘du kích-ism \’. “(chọn tác phẩm của Mao Trạch Đông, 1926-1936 ‘)

>> Phần 1: Paris, hai thế giới của tôi
>> Phần 2: Một cuộc hành trình tìm kiếm tự do
>> Phần 3: Nguyễn Patriot
>> Phần 4: Đông Dương và hoàng đế nhỏ
>> Phần 5: Sự nổi lên của chủ nghĩa yêu nước
>> Phần 6: Tìm một la bàn
>> Phần 7: trẻ Hồ Chí Minh với Grand Chef Escoffier
>> Phần 8: Trẻ Hồ Chí Minh ở Mỹ
>> Phần 9: Hồ Chí Minh so với Albert Sarraut
>> Phần 10: Con đường của số phận
>> Phần 11: độ phân giải của Moscow về Đông Dương
>> Phần 12: Lenin và nhân dân Đông
>> Phần 13: Từ Moscow đến Quảng Châu
>> Phần 14: Một trường đào tạo chính trị đa văn hóa
>> Phần 15: Hồng Kông, thành phố mà không Gates
>> Phần 16: “Tôi sẽ bảo vệ bạn vì danh dự, không phải vì tiền”
>> Phần 17: Tù nhân Trường Sơn là miễn phí
>> Phần 18: Moscow và dao cạo của cạnh
>> Phần 19: Hồ Chí Minh làm Tư Lệnh Hồ Quang ở Trung Quốc



Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: